Những biểu tượng làm nên Calcio: (2).

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Những biểu tượng làm nên Calcio: (2).

Bài gửi  Quốc Đạt on Fri Jan 16, 2009 11:51 pm

Đó là một buổi chiều chủ nhật, ngày 16 tháng 5 năm 2004. Khi những ánh nắng cuối cùng vừa tắt trên đồng loạt các sân cỏ Italia, những giọt nước mắt bắt đầu rơi, những lời cầu nguyện làm râm ran khắp các khán đài, lan tỏa khắp đất nước hình chiếc ủng cũng như trên toàn thế giới.

Tại San Siro, 85.700 cổ động viên đã ngồi chật kín sân vận động, họ đến để chờ đợi giờ phút đăng quang huy hoàng của Milan ở Serie A sau 5 năm chờ đợi. Một chức vô địch không thể thuyết phục hơn, với vua phá lưới Sheva, với một thiên tài sẽ trở thành huyền thoại Kaka, và một nhân tố mới có tính chất quyết định, nghệ sỹ sân cỏ Pirlo. Nhưng đó không phải là lý do chính, sở dĩ những tifosi đến San Siro sớm hơn 2 tiếng, và rời sân muộn hơn 2 tiếng là để nhìn thấy Roberto Baggio lần cuối cùng trên sân cỏ. Baggio với mái tóc đuôi ngựa điểm bạc, những nếp nhăn nhằng nhịt nơi khóe mắt, một chiếc vòng tai màu bạc ở bên tai trái, chiếc áo màu xanh có chữ V rất to của Brescia, và chiếc băng thủ quân 3 màu quấn chặt lấy bắp tay trái của anh. Đó là lần cuối cùng người ta nhìn thấy anh trên những thảm cỏ xanh trong một trận đấu tại Serie A.
Khi tiếng còi kết thúc trận đấu vang lên, 4 phía khán đài San Siro phụt lên những màn pháo hoa rực rỡ. Chút ánh nắng ít ỏi cuối chiều làm không khí thêm phần ảm đạm. Roberto Baggio chạy một vòng xung quanh SVĐ trong những tràng pháo tay hòa cùng nước mắt, nhưng lời cầu nguyện, những tiếng CĐV gào thét tên anh. Đôi mắt đượm buồn của Baggio chợt rơi lệ, những giọt nước mắt làm những người yêu anh đau đớn. Những giọt nước mắt cuối cùng của anh trên sân cỏ làm gợi lại trong lòng các cổ động viên một nỗi trào dâng khó tả. Những thước phim quay chậm đưa họ về những cung bậc cảm xúc thần tiên, ở đó anh đã xuất hiện và ra đi, ở đó anh đã chiến đấu, đã cống hiến tất cả những gì anh có thể một cách nhiệt thành nhất. Ở đó anh như một nghệ sỹ tài hoa, anh biến các sân cỏ ở Italia thành những sân khấu, rồi anh đã cho ra đời 205 bản nhạc, 205 bàn thắng. Mà mỗi bàn thắng đều chứa đựng tất cả những gì chua chát nhất, những khổ đau tủi nhục nhất.

Thước phim tiếp tục đưa chúng ta trở về một khung cảnh màu tím đầy chất lãng mạn thơ ca của thành Firenze cổ kính. Một chàng trai có mái tóc xoăn đậm chất Italia, thân hình mảnh dẻ với khuôn mặt của một thiên thần, một thiên thần có đôi mắt chứa đựng những nét hồn nhiên nhưng đượm buồn. Mùa thu năm đó, tháng 9 năm 1989, Roberto Baggio xuất hiện như một cơn lốc, anh cầm bóng từ giữa sân và đi qua hàng loạt các cầu thủ Napoli trước khi sút tung lưới đội bóng của Diego vĩ đại. Đó là một trong vô vàn những bàn thắng đẹp nhất trong sự nghiệp của anh.

Số đông các tifosi trung thành và rất nhiều các ultra đã tập trung trước trụ sở của CLB khi vụ chuyển nhượng kỷ lục của Calciomercato diễn ra. Với 17 triệu USD, Juventus đã đưa chàng trai vàng của thành Firenze và đất nước Italia về sân Delle Alpi. Các ultra đập phá và biểu tình dữ dội, những giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt các thiếu nữ. Họ đòi xử tử tất cả những người trong ban điều hành Fiorentia, họ đòi CLB giữ anh ở lại. Nhưg tất cả đã quá muộn. Anh im lặng ra đi, thay sắc áo tím thủy chung bằng sắc áo trắng đen quyến rũ, cho dù lòng anh là một nỗi buồn nặng trĩu.
Một cảnh quay về Roberto Baggio tại USA 94 không khỏi làm những người hâm mộ khỏi chạnh lòng, những giọt nước mắt lại rơi khi những ai vô tình hay cố ý xem lại cảnh đó. Trận chung kết USA 94 diễn ra trong điều kiện thời tiết lên đến gần 40 độ, với đôi chân bỏng rát vì chấn thương, Baggio lạnh lùng bước lên chấm vôi trắng định mệnh, sau khi Baresi và Massaro lần lượt thực hiện không thành công.

Cả sân vận động ngừng thở khi anh chạy đà với những bước chân không thực sự vững chắc. Quả bóng lao đi như một mũi tên xé tan bầu trời không gợn mây ở nước Mỹ. Roberto Baggio gục xuống, mái tóc đuôi ngựa của anh rũ sang một bên. Italia đã bại trận, Baggio đã bại trận một cách oan nghiệt. Anh đã chơi một Cúp thế giới tuyệt vời, ở đó anh làm đắm say hàng tỷ người hâm mộ trên khắp hành tinh bằng những bước chạy tuyệt đẹp và những bàn thắng để đời. Nhưng anh, ‘tóc đuôi ngựa thần thánh” đã dừng lại trước những loạt luân lưu định mệnh. Đó dường như là một định mệnh cho anh, một tài năng rực rỡ nhất mà Calcio từng sản sinh cho bóng đá thế giới. Đó cũng là một bi kịch cho thế hệ vàng tài hoa nhất của bóng đá Italia. Một thế hệ tài năng, phong cách, nhưng không bao giờ thành công trong màu áo xanh Thiên thanh. Phải chăng, anh, Baggio và thế hệ đó quá đẹp để tồn tại.

Bỏ qua những thước phim về cuộc đời anh sau Cúp thế giới năm đó, vì thực sự đó là một bi kịch vĩ đại cho một thiên tài. Chúng ta sẽ trở lại cùng anh trong những thước phim của anh tại Brescia, bến dừng chân cuối cùng của anh. Ở Brescia lúc này đang có một chiến dịch mang tên “Roberto Baggio forever“ (Mãi mãi Roberto Baggio) để thuyết phục anh đừng từ giã sân cỏ. Thủ hiến xứ Lombardia Roberto Forgomini đề nghị thành phố Brescia lấy tên anh đặt cho một đại lộ.

Vào một buổi chiều tháng 3 năm 2004, đồng loạt tất cả các CĐV trên 8 SVĐ còn lại của Italia (trừ Ennio Tardini) đứng dậy vỗ tay khi chiếc loa phóng thanh trên 8 SVĐ này đồng loạt kêu: “Baggio đã ghi bàn, bàn thắng thứ 200 ở Serie A). Riêng tại Ennio Tardini, nơi Baggio vừa ghi bàn, anh đã bật khóc. Ước mơ vĩ đại trong sự nghiệp đầy những đau đớn của anh đã trở thành hiện thực trong những ngày tháng cuối cùng trên sân cỏ. Anh đã đến đây, đã biến một CLB địa phương vừa mới lên hạng A trở thành một CLB có số lượng CĐV đến sân đông bậc nhất Italia. Anh đã viết cho Brescia những bản nhạc tuyệt vời với viết bao những hoài bão, anh đã viết lại lịch sử của Brescia bằng đôi chân đã mệt nhoài vì chinh chiến. Những tràng pháo tay cùng những tiếng chúc mừng Baggio vang mãi không dứt trên khắp các khán đài ở Italia, và trên thế giới, nơi tên tuổi của anh đã trở thành một thứ tài sản quốc gia vô giá.

Ôi Baggio, cuộc đời anh như một bản giao hưởng mà người nghệ sỹ viết ra nó chính là anh. Một bản nhạc lúc nhẹ nhàng êm ái, lúc đắm say dữ dội, để rồi mỗi khi nghe nó, người nghe lại rối bời trong những cung bậc cảm xúc khác nhau. Ôi Baggio, anh là một thiên thần, anh xuất hiện và ra đi, anh ra sân và cống hiến, anh làm điên loạn hàng loạt những tín đồ túc cầu giáo đã từng xem anh thi đấu. Ôi Baggio, anh là một con quỷ khát máu trước khung thành, nhưng cái cách anh triệt hạ đối thủ thì lại mang phong cách của một thiên thần, nhẹ nhàng khiêu gợi nhưng không kém phần tàn nhẫn. Ôi Baggio, anh là ai?

"Vào ngày tôi viết những dòng chữ này, Baggio đang ở trong ngôi biệt thự của anh, trong một thị trấn nhỏ và mộng mơ Altavilla, Vicentina, ngoại ô thành phố Vicenza, nơi có đội bóng đầu tiên của anh trong sự nghiệp Vicenza Calcio. Anh trốn cuộc sống ồn ào để chui vào cuộc sống êm ả của mình, sau biết bao vinh quang và mất mát. Ngôi biệt thự lớn xây bằng đá trắng với cánh cổng bằng gỗ tùng già, phía trên mái vòm là một hoạ tiết trang trí bằng đồng. Xung quanh biệt thự là một cánh rừng bạt ngàn rộng đến 800 nghìn mét vuông. Baggio mua mảnh đất này năm 1990 khi anh mới chuyển đến Juve, từ tay của một ông đại tá thời Thế chiến II. Baggio đã cho phá một nhà máy cũ được xây dựng trên đó từ những năm 1930."
(Copy from web thể thao)
avatar
Quốc Đạt
Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 76
Join date : 15/01/2009
Age : 27
Đến từ : Xóm Liều

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết